quá xá

quá xá

Bài tập về nhà hôm nay quá xá nhiều!

Định nghĩa
  1. Tính từ / Trạng từ (thông tục):
    • Rất nhiều, quá mức, đến mức đáng kể: Dùng để nhấn mạnh mức độ cao, vượt quá bình thường hoặc dự kiến của một trạng thái, hành động, hoặc đặc điểm nào đó.
    • Cực kỳ, ghê gớm: Thể hiện sự đánh giá cao về mức độ, thường mang sắc thái biểu cảm mạnh, có thể tích cực hoặc tiêu cực tùy ngữ cảnh.
dụ sử dụng
  • Dùng như trạng từ bổ nghĩa:

    • Bài tập về nhà hôm nay quá nhiều! (Nhấn mạnh số lượng bài tập nhiều một cách bất thường.)
    • ấy hát hay quá ! (Nhấn mạnh tài năng hát hay ở mức độ đáng kinh ngạc.)
    • Tôi quá mệt sau chuyến đi dài. (Nhấn mạnh cảm giác mệt mỏi cùng cực.)
  • Dùng để đáp lại, bày tỏ cảm xúc:

    • A: "Tớ vừa được điểm 10!" B: "Quá luôn!" (Thể hiện sự ngưỡng mộ, công nhận mức độ tuyệt vời.)
    • "Cái áo này đẹp quá !" (Bày tỏ sự thích thú, đánh giá cao vẻ đẹp.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • Nhấn mạnh sự vượt trội hoặc phi thường: Thường dùng trong khẩu ngữ để biểu đạt cảm xúc mãnh liệt.

    • Trận đấu hôm qua kịch tính quá ! (Mức độ kịch tính vượt xa những thường thấy.)
    • Anh ấy tốt bụng quá trời! (Sắc thái nhấn mạnh rất mạnh, gần như không thể tin được.)
  • Dùng với ý nghĩa phóng đại, cường điệu: Để gây ấn tượng hoặc thu hút sự chú ý.

    • Chờ đợi quá chán. (Nhấn mạnh sự chán ngắt đến tột độ của việc chờ đợi.)
Biến thể từ gần giống
  • Quá trời (thông tục): Có nghĩa cách dùng tương tự "quá ", nhấn mạnh mức độ rất cao.

    • Ngon quá trời! (Thức ăn ngon một cách tuyệt vời.)
  • Quá thể (thông tục): Nhấn mạnh mức độ quá đáng, thường dùng với sắc thái hơi tiêu cực hoặc than vãn.

    • Làm quá thể! (Làm quá mức cần thiết.)
  • Cực kỳ / Vô cùng (trang trọng hơn): Các từ đồng nghĩa mang tính chất trang trọng hơn "quá ".

    • Tôi cùng biết ơn. (Tỏ lòng biết ơn sâu sắc.)
Từ đồng nghĩa
  • Rất : Mức độ cao.
  • Cực : Ở mức độ tột cùng.
  • cùng: Không giới hạn, rất nhiều (thường trang trọng).
  • Hơi bị: (thông tục) Ở mức độ đáng kể.
Lưu ý sử dụng
  • Phong cách: Từ "quá " thuộc ngôn ngữ thông tục, khẩu ngữ. Nên tránh dùng trong văn viết trang trọng, văn bản hành chính hoặc các tình huống giao tiếp cần sự nghiêm túc.
  • Vị trí: Thường đứng sau tính từ hoặc động từ bổ nghĩa ( dụ: , ). Cũng có thể dùng độc lập như một thán từ đáp lại ( dụ: ).
  • Sắc thái: Từ này mang sắc thái biểu cảm mạnh, thể hiện cảm xúc của người nói (ngạc nhiên, khen ngợi, phàn nàn...). Ngữ điệu khi nói sẽ quyết định đó tích cực hay tiêu cực.